“Người Phải Lớn Lên, Còn Tôi Phải Nhỏ Đi”: Bí Quyết Của Niềm Vui Đích Thực
Trong hành trình theo Chúa, có một chân lý lội ngược dòng với xu thế của thế gian nhưng lại là chìa khóa mở cửa thiên đàng, đó là lời khẳng định của Thánh Gioan Tẩy Giả: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi” (Ga 3,30). Đây không chỉ là một lời nói khiêm tốn xã giao, mà là một linh đạo sâu sắc về vị trí của con người trước nhan Thiên Chúa.
1. Khi cái tôi trở nên quá lớn
Có lẽ các môn đệ của Gioan đã rơi vào sự lo lắng rất “con người”: khi họ thấy Chúa Giêsu chịu phép rửa và thiên hạ kéo đến với Người đông hơn. Họ cảm thấy vị thế của thầy mình bị đe dọa.
Thực tế, chúng ta thường khổ đau vì cái tôi quá lớn. Khi cái tôi lớn lên, chúng ta dễ nảy sinh đố kỵ, kiêu ngạo và luôn muốn mình là trung tâm của mọi sự chú ý. Chính lúc đó, chúng ta vô tình che khuất ánh sáng của Chúa đối với những người xung quanh.
2. Niềm vui của “người bạn” đứng sau Chú Rể
Thánh Gioan Tẩy Giả không thấy mình bị mất mát khi Chúa Giêsu thành công. Ông ví mình như “người bạn của chú rể”. Hạnh phúc của ông là thấy đám cưới diễn ra tốt đẹp, thấy chú rể hạnh phúc bên cô dâu.
“Niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn” (Ga 3,29). Gioan dạy chúng ta rằng: Thành công của người tôi tớ là khi làm cho chủ mình được vinh hiển. Khi chúng ta giúp người khác gặp gỡ được Chúa, đó chính là lúc sứ vụ của chúng ta đạt tới đỉnh cao.
3. Nghệ thuật “nhỏ đi” để Thiên Chúa được “lớn lên”
Linh đạo của Thánh Gioan Tẩy Giả không dừng lại ở một lời tuyên bố khiêm tốn, nhưng là một lời mời gọi bước vào hành trình hoán cải nội tâm sâu sắc. Để Thiên Chúa có thể “lớn lên” và chiếm trọn không gian trong tâm hồn, người Kitô hữu cần thực hiện một cuộc “tự hủy hay từ bỏ” – nghĩa là can đảm trút bỏ cái tôi ích kỷ vốn luôn muốn làm trung tâm của mọi sự.
Sự “nhỏ đi” này không phải là một sự phủ nhận giá trị bản thân hay sự tự ti mặc cảm, mà là một hành động nhường chỗ đầy yêu thương. Khi chúng ta bớt đi những toan tính cá nhân, bớt đi những ham muốn khẳng định quyền lực và danh tiếng, chúng ta tạo ra một khoảng trống thiêng liêng để ân sủng Chúa có thể tuôn tràn. Như một chiếc bình cần phải trống rỗng mới có thể chứa đầy nước kiến hiệu, tâm hồn chúng ta cũng cần phải trút bỏ những tạp niệm của thế gian để có thể phản chiếu vinh quang Thiên Chúa một cách trọn vẹn nhất. Đây là một nghệ thuật sống đòi hỏi sự kiên trì cầu nguyện và ơn trợ giúp của Thánh Thần, để từng ngày, ý chí của chúng ta hòa quyện vào Thánh Ý Chúa, cho đến khi “không còn là tôi sống, nhưng là Đức Kitô sống trong tôi.”(Gl 2, 20).
4. Hiện thực hóa sứ điệp “Lớn lên và Nhỏ đi” trong đời sống thường ngày
Sống chân lý “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi” giữa một xã hội đầy cạnh tranh không phải là điều dễ dàng, nhưng đó lại là con đường dẫn đến bình an thật sự. Trong đời sống gia đình và cộng đoàn, linh đạo này thôi thúc chúng ta biết lắng nghe nhiều hơn là lên tiếng khẳng định mình đúng, biết bao dung trước những thiếu sót của anh chị em thay vì phê phán để nâng cao vị thế cá nhân. Khi chúng ta chọn cách phục vụ âm thầm, không cần được vinh danh, đó chính là lúc tình yêu Thiên Chúa đang thực sự lớn mạnh qua chính đời sống của chúng ta.
Trong môi trường làm việc và sứ vụ, thái độ “nhỏ đi” giúp chúng ta nhìn nhận mọi tài năng, thành công đều là quà tặng của Thiên Chúa hơn là kết quả của riêng mình. Thay vì lo lắng về sự đố kỵ hay danh tiếng bị lu mờ, chúng ta tìm thấy niềm vui khi thấy danh Chúa được rạng rỡ qua những công trình chung. Cuối cùng, trong đời sống nội tâm, việc “nhỏ đi” mỗi ngày được cụ thể hóa qua những giờ phút thinh lặng trước Thánh Thể, nơi chúng ta hoàn toàn đặt mình dưới cái nhìn của Chúa, chấp nhận để Ngài uốn nắn và dẫn dắt. Chỉ khi cái tôi thực sự nhỏ lại, chúng ta mới có thể nghe được tiếng Chúa thầm thì và cảm nhận được niềm vui viên mãn của một người tôi tớ trung thành, luôn hớn hở vì được nghe tiếng nói của Đấng ta hằng yêu mến và khao khát được ở cùng.
Lời nguyện
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con ơn khiêm nhường để con biết can đảm rút lui vào bóng tối, để ánh sáng của Chúa được bừng lên. Xin cho con hiểu rằng, chỉ khi con nhỏ đi, con mới thực sự thuộc về Ngài trọn vẹn. Amen.



