“Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” (Gl 2,20)
Trong dòng lịch sử cứu độ, có những khoảnh khắc làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt của Giáo hội, và biến cố trên đường Đamát của Saolô chính là một trong số đó. Ngày 25 tháng 1 hằng năm, chúng ta không chỉ mừng kính một vị thánh, mà là mừng kính sức mạnh biến đổi kỳ diệu của Thiên Chúa – Đấng có thể biến một kẻ bắt bớ hung hãn nhất trở thành vị tông đồ nhiệt thành nhất.
Từ bóng tối của sự nhiệt thành mù quáng…
Trước khi trở thành Phaolô, Saolô là một người Do Thái đầy tri thức và lòng nhiệt huyết. Nhưng bi kịch ở chỗ, sự nhiệt huyết đó lại đặt sai chỗ. Ông tin rằng việc tiêu diệt những người tin vào Chúa Giêsu là cách tốt nhất để bảo vệ đức tin tổ tiên. Với sắc chỉ trong tay và lòng hận thù trong mắt, Saolô lên đường tới Đamát như một con mãnh thú đang truy lùng con mồi.
Thế nhưng, Thiên Chúa luôn có những kế hoạch vượt ngoài dự liệu của con người. Ngài không chọn cách tiêu diệt kẻ thù, mà chọn cách chinh phục trái tim kẻ thù bằng tình yêu.
Cú ngã ngựa – Khi cái tôi sụp đổ để nhường chỗ cho Thiên Chúa
“Saolô, Saolô, tại sao ngươi bắt bớ Ta?”. Tiếng gọi ấy không mang âm hưởng của sự trừng phạt, mà là tiếng gọi của sự thức tỉnh. Cú ngã ngựa của Saolô mang một ý nghĩa thần học sâu sắc: Để được Chúa nâng dậy, đôi khi chúng ta cần phải ngã xuống. Để được Chúa dẫn dắt, chúng ta cần phải buông bỏ “con ngựa” của sự kiêu ngạo, của quyền lực và của những định kiến cá nhân.
Ba ngày mù lòa sau đó là khoảng thời gian tĩnh lặng nhất nhưng cũng dữ dội nhất trong cuộc đời Phaolô. Khi đôi mắt xác thịt khép lại, đôi mắt tâm hồn bắt đầu mở ra. Trong bóng tối ấy, ông không còn nhìn thấy thế gian, nhưng ông bắt đầu “thấy” Đức Kitô. Ông nhận ra rằng bấy lâu nay mình không phải đang phụng sự Thiên Chúa, mà đang phụng sự chính cái tôi ngạo mạn của mình.
Bài học hoán cải cho mỗi chúng ta hôm nay
Ngày nay, chúng ta có thể không bắt bớ đạo bằng gươm giáo như Saolô, nhưng đôi khi chúng ta vẫn đang “bắt bớ” Chúa qua cách chúng ta đối xử với anh chị em mình, qua sự thờ ơ và những định kiến khắt khe. Bài học của Thánh Phaolô nhắc nhở rằng:
-
Không ai là không thể thay đổi: Đừng bao giờ tuyệt vọng về bản thân hay phán xét người khác là “hết thuốc chữa”. Ân sủng Chúa luôn lớn hơn mọi lỗi lầm.
-
Biến đổi thay vì xóa bỏ: Chúa không làm mất đi tính cách mạnh mẽ, quyết đoán của Phaolô. Ngài chỉ hướng nó về một đích đến cao cả hơn: Rao giảng Tin Mừng. Chúa cũng muốn dùng chính tài năng và cá tính của bạn để phục vụ Ngài.
Lời nguyện kết
Lạy Thánh Phaolô, xin giúp chúng con cũng biết can đảm “ngã xuống” khỏi những con ngựa của sự tự mãn trong cuộc sống hằng ngày. Xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa gọi giữa những ồn ào của thế gian, để chúng con cũng được biến đổi, được yêu thương và dám sống chết cho Tin Mừng như Ngài. Amen.



