Việc xin lễ cầu nguyện cho người thân yêu đã qua đời hay cầu bình an cho gia đình là một nét đẹp trong đời sống người Công giáo. Tuy nhiên, để tránh những ngộ nhận về việc “mua bán ơn thánh”, chúng ta cần hiểu rõ những quy định của Giáo hội qua các điểm sau:
1. Tại sao chúng ta dâng bổng lễ? (Ý nghĩa thực sự)
Ngày xưa, tín hữu dâng bánh và rượu, phần dư dành nuôi linh mục và giúp người nghèo. Ngày nay, chúng ta dâng một khoản tiền nhỏ gọi là bổng lễ (stips).
-
Lệ phí tượng trưng: Đây là khoản thù lao tượng trưng để giúp Linh mục có phương tiện sinh sống, đúng như lời Thánh Phaolô: “Ai phục vụ bàn thờ thì được hưởng lộc bàn thờ” (1Cor 9:13-14).
-
Không phải là mua bán: Ân sủng Chúa là “nhưng không”, không thể định giá. Bạn đóng góp là để chia sẻ trách nhiệm nâng đỡ các thừa tác viên và các hoạt động của Giáo hội (Điều 946).
2. Quy tắc “Một Thánh Lễ – Một Ý Chỉ”
Tại sao linh mục không thể đọc hết danh sách dài trong một lễ bạn xin riêng?
-
Sự công bằng: Giáo luật (Điều 948) buộc Linh mục phải áp dụng từng Thánh lễ riêng biệt cho từng ý chỉ đã nhận bổng lễ, dù bổng lễ đó rất nhỏ. Điều này nhằm đảm bảo sự công bằng và tôn trọng ý nguyện của người xin.
-
Tránh lạm dụng: Quy định này giữ cho Thánh lễ luôn trang trọng, không bị biến thành một “dịch vụ gom đơn” để thu lợi.
-
Lưu ý: Trong các lễ “Cầu cho dân” (lễ Họ) vào Chúa nhật, linh mục không được phép nhận thêm bất kỳ bổng lễ nào khác kèm theo lễ đó.
3. Tiền bổng lễ đi đâu?
Linh mục không “làm giàu” từ việc dâng nhiều lễ.
-
Chỉ được hưởng một: Theo Điều 951, nếu dâng 2-3 lễ một ngày, linh mục chỉ được giữ cho mình một bổng lễ duy nhất.
-
Vì mục đích chung: Các bổng lễ còn lại phải chuyển về cho Đức Giám mục (Bản quyền) để dùng vào việc truyền giáo, đào tạo chủng sinh hoặc bác ái.
-
Ngoại lệ duy nhất là ngày lễ Giáng Sinh, linh mục được hưởng bổng lễ của cả 3 lễ.
4. Mức bổng lễ là bao nhiêu? Có “giá” không?
Giáo hội không ấn định “giá” cho ơn Chúa.
-
Mức chuẩn địa phương: Theo Điều 952, Hội đồng Giám mục giáo tỉnh hoặc tập tục địa phương sẽ ấn định một mức bổng lễ chuẩn. Linh mục không được phép đòi hỏi cao hơn mức này.
-
Tấm lòng hảo tâm: Nếu giáo dân tự nguyện dâng cao hơn, linh mục được phép nhận. Ngược lại, nếu dâng ít hơn, linh mục vẫn vui vẻ đón nhận.
-
Tránh tội Simonia: Ai căn cứ vào tiền để hứa hẹn ơn Chúa nhiều hay ít là phạm tội “buôn thần bán thánh”. Ơn Chúa ban qua Thánh lễ không đương nhiên tỷ lệ thuận với số tiền trong phong bì.
5. Việc rao tên, kéo chuông và đốt nến
Nhiều người lầm tưởng phải rao tên thật to hay kéo chuông thì lễ mới “linh”.
-
Chỉ là hình thức: Việc rao tên hay kéo chuông chỉ giúp người xin dễ theo dõi và hiệp ý cầu nguyện. Nó không làm tăng thêm giá trị thiêng liêng của Thánh lễ.
-
Đừng phô trương: Đừng để việc xin lễ trở thành sự phô trương bề ngoài. Chúa nhìn thấu tâm hồn hơn là nghe thấy tiếng loa.
6. “Lễ Gộp” – Khi nào thì được phép?
Để giải quyết nhu cầu quá lớn, hình thức lễ gộp (nhiều người dâng chung 1 lễ) chỉ được phép khi:
-
Giáo dân được thông báo trước và tự nguyện đồng ý.
-
Công bố công khai ngày giờ.
-
Không làm quá 2 lần mỗi tuần tại một giáo xứ.
7. Đặc quyền của người nghèo
Giáo luật (Điều 848) nhấn mạnh: “Phải cẩn thận đừng để những người nghèo không được lãnh nhận bí tích vì lý do túng thiếu”.
-
Nếu bạn không có tiền xin lễ, linh mục vẫn được khuyên nên dâng lễ theo ý chỉ của bạn (Điều 945 §2). Nghèo khổ về vật chất không bao giờ là ngăn trở đối với ơn thiêng của Thiên Chúa.
8. Thay đổi mới từ Đức Thánh Cha Phanxicô (2022)
Từ tháng 2/2022, quyền giảm bớt nghĩa vụ dâng lễ (khi số ý lễ quá nhiều không làm hết trong năm) đã được trao cho Giám mục giáo phận. Điều này giúp các giáo sở linh hoạt hơn trong việc quản lý ý lễ, đảm bảo mọi ý nguyện của giáo dân đều được hoàn thành một cách hợp pháp và sớm nhất.
Lời nhắn nhủ: Khi dâng lễ, hãy nhớ rằng bổng lễ là một sự hy sinh nhỏ bé để hiệp thông với Giáo hội. Điều quan trọng nhất chính là lòng tin, sự sám hối và tâm hồn sốt sắng của bạn khi tham dự hy tế của Chúa Kitô trên bàn thờ.



